CỬU GIA ĐỪNG LÀM VẬY - Trang 281

điều dưới giếng này còn có hai người bạn của tôi, một người đã bị thương
lúc giết xà yêu, ngươi phải giúp ta mời đại phu.”

“Điều này là đương nhiên.”

Nhẫm Cửu suy nghĩ một lát, hơi ngượng ngùng mở miệng: “Còn nữa….

Ngươi phải tìm giúp ta một bộ quần áo.”

Nam thanh niên thấy Nhẫm Cửu vẫn ngồi bên cạnh giếng, hai tay che

phía sau một cách kỳ lạ. Hắn lờ mờ hiểu ra gì đó, trên gương mặt lạnh lùng
thoáng lộ vẻ khó xử. Hắn quay đi, ho một tiếng, cởi chiếc áo bào trên vai
xuống đưa cho Nhẫm Cửu: “Nếu không chê thì cô cứ dùng tạm.”

Tại sao lại chê chứ? Nhẫm Cửu vội vàng đưa tay cầm lấy. Sau khi khoác

áo bào lên người, cảm giác xấu hổ như chạy trần truồng giứa đám đông mới
từ từ biến mất. Lúc này Nhẫm Cửu mới dám đứng dậy gọi với xuống giếng:
“Ngươi cài cái đĩa đó vào khe cài bên hông Sở Cuồng, cái này sẽ tự kéo hắn
lên.”

Sau khi Sở Cuồng được kéo lên, người đàn ông nhìn thấy bộ quần áo

của hắn, ánh mắt hơi thay đổi nhưng không nói gì. Ngay sau đó, Phó Thanh
Mộ cũng được kéo lên. Hắn thở hổn hển: “Đạo sĩ ta sắp chết ngạt đến nơi
rồi.” Vừa nói xong, thấy một đám đông quỳ rạp xung quanh, Phó Thanh Mộ
cũng sững sờ: “Có chuyện gì vậy?”

Nam thanh niên chỉ lạnh nhạt liếc nhìn hắn, nói: “Tại hạ thấy mấy vị tôn

sứ đã mệt lắm rồi, cần nghỉ ngơi cho khỏe, mời các vị tôn sứ đi theo tại hạ.”
Nói xong, hắn quay người đi trước.

Nhẫm Cửu cõng Sở Cuồng định đi theo, Phó Thanh Mộ giữ nàng lại:

“Cửu cô nương, còn chưa biết người này là ái mà cô nương đã định dẫn Sở
huynh và ta, tổng cộng ba mạng người đi theo hắn sao?”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.