ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Trang 243

Cô không có chút nào cất giữ riêng mình với anh, cho nên mới biết cô

yêu anh bao nhiêu, thương anh bao nhiêu.

“Anh biết.” Anh vuốt nhẹ tóc cô, chậm rãi nói “Cho nên, Hạ Hạ, không

phải lúc nào anh cũng kiên cường như em nghĩ.”

Cô có thể nhìn thấy tình yêu cùng nỗi đau nơi đáy mắt anh, cũng có thể

nhìn thấy chúng lắng đọng dầy phức tạp.

“Chính vì như vậy cho nên anh vì những điều người khác nói, chưa đi

chứng thực mà đã dao động, không tin tưởng em” Anh cúi đầu, chạm môi
lên má cô “Thật xin lỗi.”

Trong tình yêu, anh cũng là người yêu lần đầu, lại luôn gặp phải những

điều chưa bao giờ xảy ra, những điều này luôn luôn có thể dễ dàng ảnh
hưởng đến anh, đến lý trí và suy nghĩ của anh.

Phải nói là, chỉ cần là những điều liên quan tới cô, luôn dễ dàng làm anh

dao động.

Cô hít hít mũi, vươn tay vòng lên cổ anh, khóe môi cong lên “Em thật

vô dụng, vừa thấy anh ngồi trong phòng, không cười cũng không nói với
em, em đã rất khó chịu, trước kia sẽ không như vậy.”

Yêu anh trong thời gian càng dài, ở trước mặt anh bộc lộ sự mềm yếu

càng nhiều, luôn luôn sợ anh sẽ nghe thấy những điều không hay.

Cô càng ngày càng sợ mất đi anh, nỗi sợ ấy lúc nào cũng thường trực ở

trong đầu.

“Cũng không phải chỉ mình em… đấy như là thói quen của hai chúng

ta.” Khóe môi anh nâng lên, dùng mũi cọ cọ lên sống mũi cô “Bất quá, luôn
luôn có Lâu Dịch chỉ điểm.”