ngươi bắt được sẽ ở chỗ này canh giữ bên người ngươi, được không nào?”
Lời này vừa nói ra, cái đuôi Hỏa Hồng ma thú mạnh vểnh lên, nếu nó có
lông, tất nhiên ta có thể nhìn thấy nó xù lông tức giận.
Ta muốn cho ngươi biết, ngươi một kẻ bại tướng dưới tay ta cũng dám
nói những lời này, quả thật vốn là một người không biết trời cao đất rộng là
gì.
Lạc Vũ thấy đôi tròng mắt tròn tròn của Hỏa Hồng tiểu thú.
Nàng phát hiện nó cũng giống như Tiểu Ngân, có thể hoàn toàn hiểu rõ
ý tứ của nàng, nhất thời tươi cười trên mặt càng thêm ưu nhã.
“Sao rồi, ngươi không dám tiếp nhận thách đấu của ta sao? Ngươi nên
nhớ nơi này còn là địa bàn của ngươi a!” Lạc Vũ mỉm cười, khẩu khí lạnh
lạnh.
Hỏa Hồng tiểu thú trừng lớn đôi tròng mắt tròn trịa, ta sợ ngươi? Ta
không dám?
Dám nói ta không dám, ta lớn như vậy rồi ngươi là người thứ nhất dám
nói ta như vậy, tiếp thì tiếp, ai sợ ai.
Đôi mắt to tròn của Hỏa Hồng tiểu thú hung hăng nhìn, tiểu móng vuống
vung lên đánh về phía Lạc Vũ.
Lập tức, một cỗ lực lượng cường đại màu hồng mạnh mẽ từ trên đỉnh
đầu Lạc Vũ đánh xuống, hoàn toàn giống với chiêu giam cầm mà nó dùng
để nhốt Thôn Vân Tỳ Hưu, thậm chí còn mạnh hơn.
Lạc Vũ thấy Hỏa Hồng tiểu thú cư nhiên còn dùng lại chiêu này, tươi
cười trên mặt không giảm, mỉm cười đứng sừng sững tại chỗ không nhúc
nhích.