Thương thế của Vân Thí Thiên còn chưa có tốt, vậy mà hắn lại xuất hiện
ở chỗ này…
“Ngươi…” Vươn tay, hàng nghìn hàng vạn lời nói đã đến bên khóe
miệng, nhưng là cái gì cũng không nói ra được, tất cả chỉ có thể hóa thành
một chữ ‘ngươi’.
Vân Thí Thiên nhìn Lạc Vũ đỏ mắt, chậm rãi vươn tay phất đi sợi tóc
trước mặt Lạc Vũ.
“Rất ổn.” Thanh âm khàn khàn, nhưng là so với mùa hè chói chang còn
muốn nóng hơn rất nhiều.
Lạc Vũ trở tay, ôm tay Vân Thí Thiên, run rẩy nói: “Ngươi… Ngươi
không trách ta?”
Vân Thí Thiên nghe vậy mỉm cười, chậm rãi nói: “Tỷ của ta còn chưa có
chết.”
“Hả…” Lạc Vũ đột nhiên mở to mắt, trong mắt hoa quang tràn ngập.
Vân Thí Thiên thấy vậy cười, tay xoa hai gò má của Lạc Vũ, nói: “Chỉ
cần nàng có thể cứu tỷ ấy, ta không truy cứu.”
Đột nhiên Vân Thí Thiên cười rộ lên, hiệu quả chính là kinh người.
Giống như Thiên sơn tuyết liên nở rộ, tuyết sắc thiên hạ.
Ngắn ngủn bốn chữ ‘ta không truy cứu’, buông xuống rồi bao nhiêu yêu
hận, mà lại mang trong đó bao nhiêu thâm tình.
“Thí Thiên.”
Không cách nào miêu tả tâm tình Lạc Vũ lúc này, không ngôn ngữ nào
miêu tả được tâm tình nàng lúc này đang kích động, Lạc Vũ nhào vào trong