Nói xong, Hải Mặc Phong bắt đầu nhàn nhã ẩm trà.
Lạc Vũ tiêu hóa hết chỗ thông tin vừa nhận được, có chút nhíu mày, sau
đó, đột nhiên hai tròng mắt đảo quanh, chậm rãi nâng chén trà lên uống,
hướng Vân Thí Thiên cười mà nói: “Già Diệp Tháp cùng Băng Thánh cung
đều là Hạ tam tông, đồng khí liên chi, hôm nay, Băng Thánh cung có dũng
khí đến tận cửa mà khi dễ Hải Thần tông, này…”
Vân Thí Thiên liếc mắt một cái về phía Lạc Vũ, thấy Lạc Vũ mỉm cười,
ngay lập tức rõ ràng ý tứ của Lạc Vũ, lập tức lạnh như băng mà chậm rãi
tiếp lời: “Này sau lưng, Hạ tam tông nếu không phải lén lút kết đồng minh,
làm sao có thể dám to gan như thế.”
Kẻ xướng, người họa, phối hợp ăn ý vô cùng.
Hải Mặc Phong vừa nghe, trong mắt lạnh nhạt khẽ nhíu: “Ta nói rồi, ta
không thích có kẻ tự cho là thông minh.”
“Vậy, mời ngươi hỗ trợ chúng ta, như vậy, đối với cả hai ta mới là đều
có lợi.” Lạc Vũ tiếp lời cực nhanh.
Lạc Vũ nói xong, Hải Mặc Phong giương mắt thật sâu nhìn thoáng qua
Lạc Vũ cùng Vân Thí Thiên, đột nhiên nhẹ nhàng cười: “Có thể.”
Đáp ứng dứt khoát, lưu loát.
Băng Thánh cung cùng Hải Thần tông của hắn là thế bất lưỡng lập (ý
nói là một núi không thể có hai hổ = đối đầu), bất quá, dám đến tận cửa khi
dễ như thế, là ít thấy.
Hạ tam tông có dũng khí tam tông liên thủ, vậy thượng tam tông bọn
hắn cũng nên bắt đầu phải suy nghĩ rồi.