Ngay lúc Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng nháo loạn thành một đoàn, một
tiếng nói mơ màng kèm theo những tiếng ho khan, tiếng nói khàn khàn cơ
hồ là không thể nghe rõ.
“A, trưởng công chúa tỉnh dậy, thật sự tỉnh dậy…”
“Thật tốt quá, quả thực thật tốt quá…”
Đi theo phía sau Lạc Vũ là các thánh dược sư và mấy vị đại thần của
Vọng Thiên Nhai, thấy một màn này, đè thấp thanh âm kêu lên, trên mặt
hiện lên vẻ vui mừng.
Khuôn mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc, đang chậm rãi mang
theo một ít huyết khí, hai mắt vẫn nhắm hồi lâu vẫn chưa mở ra.
Lúc này lông mi không ngừng rung động, mi mắt từng chút từng chút
một mở ra.
Vân Khung, thật sự tỉnh lại rồi.
Vân Thí Thiên vẫn đỡ ở phía sau thấy vậy, kiềm chế tâm tình kích động,
gắt gao ôm đỡ Vân Khung, thanh âm vô cùng trầm thấp mà khàn khàn:
“Tỷ…”
Khí lạnh lượn lờ, nhè nhẹ nhưng tuyệt đối lạnh lẽo, cũng không thể che
giấu được nội tâm ấm áp, không ngừng kích động.
Không gì có thể so sánh với thời khắc này, càng làm cho mọi người cảm
thấy kích động cùng hạnh phúc.
Gió xuân phất qua làm nghiêng nghiêng những cành liễu.
Lá liễu càng thêm xanh mướt, nghên đón mùa xuân xinh đẹp đang đến.