Vuốt trái nắm Kỳ lân quả gặm, vuốt phải ôm Vân gian hoa cắn.
Hai chi sai còn bào mấy cây Phỉ thúy diệp chuẩn bị nhai.
So sánh với nơi ở của nó, nơi đây cũng không tính là gì.
Những đồ này mùi vị thật thơm, thật lâu không có được ăn sảng khoái
như vậy, ha ha, thích, thích.
Nhìn Tiểu Ngân cùng Tiểu Hồng đang ở trong đám kì trân dị bảo mà lăn
lộn, Hải Mặc Phong cùng Vân Thí Thiên chậm rãi kinh ngạc.
“Trời a, đây quả thực là quá đả kích người.”
Hải Mặc Phong đưa tay xoa xoa chân mày, vẻ mặt chịu đả kích rất lớn.
Quá đả kích người, thật sự, hắn vắt óc tìm mưu nghĩ kế đến xem Phiêu
Miểu nhât tộc. Một là để hiểu biểu một chút về nền văn minh đã biến mất
này.
Hai chính là muốn nhìn một chút thiên hạ đệ nhất tông môn này có cái
gì tốt cất giấu, có thể so sánh cùng Hải Thần tông của hắn hay không.
Bây giờ đã nhìn thấy, quả thực là quá đả kích người.
Đây chính là đệ nhất tông môn, cho dù đã suy tàn, bảo khố này cũng
thật…
Quả thực đối với hắn là nghiêm trọng đả kích.
Đem Hải Thần tông hắn ra để so sánh, chính là không bằng một phần.
“Ngàn năm tông môn, quả nhiên là không tầm thường.” Khiếp sợ qua đi,
Vân Thí Thiên chậm rãi mở miệng, trong thanh âm mang theo khâm phục.