“Mặc Viêm, phụ vương không có đuổi theo ngăn cản, nhưng không có
quan hệ, nàng ấy là của con, ngay cả đã có tỳ vết, như cũ vẫn là của con.”
Lời lẩm bẩm như chém đinh chặt sắt từ trong miệng quốc vương Phi Vũ
nói ra.
Lúc này bên trong nắng sớm, quốc vương Phi Vũ liếc nhìn về hướng
vương cung Vọng Thiên Nhai, không có tiến về phía đó, mà xoay người rời
đi.
Hiện tại nhìn tới vương cung Vọng Thiên Nhai, đã không có ý nghĩa gì
nữa.
Vậy trước hết hắn đi tìm GíaHiên Mặc Viêm đẫ.
Đời này, Lạc Vũ và Gía Hiên Mặc Viêm mới là tuyệt phối.
Cái khác coi như là nhất thời đi.
Hiện tại hắn nhịn, đợi đến lúc….
Đột ngột gió, ngày xuân ấm áp như nước.
Vong Thiên Nhai, tẩm cung của Vân Thí Thiên.
Một tia nắng đang từ cửa sổ chiếu vào, rơi vào hai người trên giường
đang ôm nhau, màu bạc cùng với màu đen quấn giao, màu trắng và màu
đồng cổ ôm nhau.
Đây quả thực là một bức tranh đẹp đến không thể đẹp hơn.
“Tỉnh?” Nhìn Lạc Vũ trong ngực tỉnh lại, Vân Thí Thiên nhẹ nhàng vuốt
sợi tóc trên mặt Lạc Vũ, dưới lông mày, đuôi mắt đều là ái ý.
Hiện tại người này, bên trong hay bên ngoài đều là của hắn.