Màu đen trong máu này, không giống với độc tố, mà lại là một dạng
năng lượng thể.
Lạc Vũ có một tia khiếp sợ.
Ngay sau đó, Lạc Vũ lập tức một chưởng đánh lên cái trán của nam
nhân kia, nội lực đi dọc theo huyệt bách hội của hắn nhanh chóng ép đi vào.
Lập tức, Lạc Vũ có thể cảm giác được rõ ràng, năng lượng thể màu đen
kia bị buộc đi ra ngoài.
Từ trong gân mạch chui ra ngoài, vô thanh vô tức biến mất trong không
khí.
“Kỳ quái.” Lạc Vũ thấy vậy thì tự lầm bầm một câu.
Ngay sau đó, giống như đột nhiên nghĩ đến cái gì, Lạc Vũ quay đầu nhìn
Thiếu thành chủ Song Diệp thành nói: “Đem mấy người si ngốc không
đồng nhất kia đến đây, mau.”
“Được.” Thiếu thành chủ thấy thần sắc Lạc Vũ nghiêm túc, lập tức
không nói hai lời, phất tay phái người đi.
Mấy phút sau, mấy người si ngốc kia được mang tới, đứng trước mặt
Lạc Vũ.
Lạc Vũ cũng không nói nhiều, một chưởng phách tới.
Công lực đi vào trong cơ thể, nhanh chóng vận chuyển một vòng.
“Chết tiệt, thì ra là có yếu tố này, khó trách…” Vận chuyển một vòng
công lực xong. Sắc mặt Lạc Vũ không tốt nói một câu.
Sau đó, nhanh chóng hướng về phía Thiếu thành chủ nói: “Lập tức
truyền lệnh xuống dưới, những người đấu khí không tới tím tôn vương giả,