Năm đó mật thất đột nhiên mở ra, chúng ta đều bị nhốt bên trong, chỉ có
Quân Vân mở ra lối thoát, sau này cũng đã không còn mở ra được nữa.
Mà hắn ta sau khi trở về, nữ oa này lại không thể học một chút đấu khí
nào.
Bây giờ, tôn giá ngươi cũng nhìn thấy, cũng nghe thấy được.
Một nữ oa nho nhỏ lại bỗng nhiên nổi tiếng, từ một phế vật hoàn toàn
không có nửa điểm đấu khí, lại biến thành một cao thủ khiến người ta phải
ngưỡng mộ, hơn nữa võ công nàng dùng cực kỳ cổ quái.
Nếu nói Quân Vân không biết gì, không lấy đi một vật gì trong mật thất
của chúng ta, lời này nói ra, tôn giá, người có thể tin tưởng không?”
Lời nói vừa rơi xuống, trong phòng có chút trầm mặc, xem ra không ai
trả lời được nghi vấn của người này.
Lạc Vũ nằm trên mặt đất, vươn lỗ tai nghe, trong đầu rất nhanh suy
nghĩ.
Mật thất, phụ thân nàng mở ra, sau đó rời đi?
Điểm này, nếu nàng không có nghe sai, không có đoán sai.
Mật thất của Phong Lâm quốc, và câu chuyện mà Vô Nha đã kể cho
nàng nghe nếu là sự thật, như vậy những người này là…
Trong lòng Lạc Vũ cảm thấy có chút quá mức.
“Đích xác không thể tưởng tượng nổi, các ngươi đã lục soát ra trên
người nàng có cái gì không?” Thanh âm khàn khàn hỏi người của ân tộc
bên cạnh nàng.