Lạc Vũ.
Kim bích huy hoàng, ở một góc mật thất tẩm cung của Phong Lâm quốc,
một man nhân tóc hoa râm đang ngồi ngay ngắn trên đó.
Sắc mặt rất nghiêm túc, nhìn qua giống như một hòn đá bình thường
không có khí tức của con người.
Khí tức người này rất nhẹ, nếu hắn không mở miệng, Lạc Vũ căn bản
không thể cảm giác ra được nơi này vẫn còn một người.
Công phu ẩn dấu khí tức của người này rất mạnh.
Nhìn quét người nọ một cái, Lạc Vũ quay đầu chống lại ánh mắt của
Phong Lâm quốc vương cùng nam nhân có thanh âm khàn khàn: “Quốc
vương bệ hạ cùng gia chủ ẩn tộc, đã lâu không gặp.”
Hai người nghe vậy, sắc mặt nhất tề trầm xuống.
“Làm sao ngươi biết được ta là người của ẩn tộc, ngươi…”
“Bệ hạ, Diệp vương ngàn dặm truyền thư cấp báo.” Gia chủ ẩn tộc vừa
mới mở miệng, bên ngoài mật thất đột nhiên vang lên tiếng bẩm báo.
Phong Lâm quốc vương nghe vậy cau mày phất tay, lập tức có người đi
mở cửa, lúc này mà Diệp vương còn truyền đến ngàn dặm tin cấp báo gì
chứ.
“Vương huynh, chớ có động đến Quân Lạc Vũ, Vọng Thiên quân vương
đích thân tới Hạo Tàng quốc, cùng Lạc Vũ đính ước.”
Thấy rõ tin ngàn dặm cấp báo trong tay, tay Phong Lâm quốc vương run
lên, bức thư rung rinh rơi xuống mặt đất.
Mọi người trong mật thất tĩnh mịch, trầm lặng như nhau.