ĐẶC CÔNG HOÀNG PHI - Trang 410

nào không bắt.

Cư nhiên đi bắt người của đại ma đầu đem về đây cho ta, các ngươi…

Ly Hỏa Lưu Ly giới, trời ạ, người này cư nhiên lại quan trọng với hắn

đến vậy.”

“Cái gì, Vọng Thiên quân vương, Ly Hỏa Lưu Ly giới…”

Sau một phút trầm mặc ngắn ngủi, thanh âm cao cao tại thượng đã có

phản ứng, cả kinh nhảy dựng lên.

“Ta lại đem người của hắn bắt về đây, thần phật ơi, hắn ta sẽ đem toàn

bộ Phong Lâm quốc cỷa ta hủy diệt…” Thanh âm bắt đầu run rẩy.

“Biết là tốt rồi.”

Người có thanh âm khàn khàn từ trên mặt đất đứng lên, lập tức rất nhanh

nói: “Nhanh, nhanh, bắt người này ở chỗ nào, lập tức đem trả đến nơi đó
cho ta đi, lập tức, mau lên.”

“Vâng, nhưng mà gia chủ, nàng vốn có liên quan đến chuyện mà chúng

ta cần truy tra, tại sao lại đem nàng trả về, như vậy chẳng phải là…”

“Biến, các ngươi biết cái rắm, Vọng Thiên quân vương, chúng ta làm

sao mà chống lại cho nổi? Việc tìm kiếm manh mối này cũng không phải rõ
ràng, ngày một ngày hai không thể tra ra, bỏ qua người này cũng không
chết được. Gặp phải tên đại ma đầu kia, cả nhà ngươi sẽ phải chết không
còn một mống.” (*mùi mà người ta xì hơi)

Thanh âm khàn khàn giận dữ không chịu nổi, khẩu khí nghiêm khắc

giống như tịch nguyệt hàn đao.

“Vâng, chúng ta…”