tức bất động thanh sắc dựng lỗ tai lên nghe, chỉ như vậy cũng đã thỏa mãn.
(tỉnh bơ, không biến sắc)
Nhìn Giá Hiên Mặc Viêm đã đi xa, bóng lưng hừng hực lửa giận, Tân
Thần Tinh trong mắt hơi vòng vo xoay chuyển.
Cha mẹ của Lạc Vũ không thể giết.
Nếu không, Vân Thí Thiên tức giận, Phi Vũ quốc sẽ kết thúc.
Nàng suy nghĩ mọi chuyện phải làm sao cho tốt, như thế nào mới có thể
làm cho Lạc Vũ cùng Giá Hiên Mặc Viêm không có lại bất cứ quan hệ gì,
đem chuyện này chấm dứt.
“Ngươi đừng vội, bệ hạ vốn là đau lòng ngươi, ngươi nói muốn kết hôn,
bệ hạ tự nhiên là nghĩ biện pháp, mặc dù việc làm này không quá…”
Tâm cơ dấu diếm còn chưa nói hết, Giá Hiên Mặc Viêm đi trước bỗng
nhiên quay đầu lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn Tân Thần Tinh một cái.
Tân Thần Tinh sửng sốt, ánh mắt này.
“Ta mang ngươi trở về, là bởi vì ngươi đã cứu ta, đừng nghĩ ta là kẻ đần
độn mà đùa giỡn.”
Hắn sinh ra trong vương thất, sao lại không biết một ít thủ đoạn trong
hoàng thất.
Hắn chỉ nghĩ muốn ở trước mặt Lạc Vũ, mượn Tân Thần Tinh làm cho
Lạc Vũ tức giận.
Nhưng kết quả lại là hắn bị tức giận đến giậm chân.
Lạc Vũ xấu xí nhưng tuyệt đối là người dứt khoát lưu loát.