Hiên chúng ta và ngươi là cùng một nhà, cùng chung một trận tuyến.
Bây giờ ta không thể nói với ngươi nguyên do, bởi vì cho dù ta có nói,
ngươi cũng sẽ không tin mỗi câu mỗi chữ của ta.
Đến lúc đó, Quân Vân sẽ tự mình nói với ngươi, khi đó, ngươi hãy nói
ngẫm lại những lời ta nói hôm nay.
Lạc Vũ, từ đầu đến cuối, ta chưa từng nghĩ tới hại ngươi.”
Nói đến đây, Phi Vũ quốc vương bỗng nhiên ngừng một chút, không cho
Lạc Vũ có cơ hội tiếp lời, lại nói tiếp: “Lạc Vũ, mấy năm nay, ta không
quan tâm hỏi han đến cha mẹ ngươi và ngươi, tùy ý Quân Nhiêu Thiên đuổi
cả nhà ngươi đến nơi biên thùy hẻo lánh.
Là vì muốn che dấu sự tồn tại của Quân Vân, và lo lắng sự an nguy của
các ngươi.
Không bại lộ hành tung của các ngươi trước mặt người khác, các ngươi
tuyệt đối sẽ an toàn.
Mà lúc này đây, ta an bài Quân Vân ở chỗ sâu nhất trong thiên lao, cũng
là vì an toàn của hắn.
Phải biết rằng, hắn đã sớm là mục tiêu của các quốc gia khác, nếu không
an bày hắn ở nơi tuyệt đối an toàn, ngay cả ta cũng không thể bảo hộ chu
toàn cho hắn, cho nên mới an bày hắn ở chỗ này.
Thật không ngờ…”
Nói tới đây Phi Vũ quốc vương lắc đầu, cau mày trầm giọng nói:
“Nhưng là, ta đề phòng chung quanh, nhưng lại không ngờ có thế lực khác
hỗn loạn tiến vào.
Chuyện này, ta sẽ cho ngươi một công đạo.