“Tổng đốc Lợi Châu.”
“Có.”
“Lát nữa đến dược quán lấy dược, vẩy ở mọi nơi trên Lợi Châu.”
“Vâng.”
“Kiêu kỵ binh binh vệ.” (*ta nghĩ là lão đầu nào đó quản lý binh lính a
^^)
“Có.”
“Đem mọi người còn lại trong thành toàn bộ tập trung, trông nom tập
thể, tránh cho bạo động.”
“Vâng.”
“Lợi Châu…”
Lạc Vũ liên tục ra lệnh, một đám quan viên của Lợi Châu, mỗi người
đều lĩnh lệnh rời đi, lập tức hành động.
Từ lộn xộn, không biết bắt đầu từ đâu, biến hóa thành có trình tự, chỉ
trong phút chốc.
Trong phòng, Vân Thí Thiên đứng ở một bên nhìn Lạc Vũ, trong mắt
hiện lên một tia thừa nhận.
Lạc Vũ hăng hái, nhìn thật thuận mắt biết bao.
Phong Vô Tâm một bên hai tay ôm ngực bình tĩnh xem.
Không nghĩ Lạc Vũ này cư nhiên thật sự có chút tài năng, có lý lại có
sắp xếp rõ ràng như vậy, an bài thỏa đáng, nhìn bao quát toàn cục hạ lệnh,
phần khí độ này, hắn có điểm xem vừa mắt rồi.