Có kiêu ngạo la hét, càng nhiều là bị đau mà thét lên.
Lạc Vũ thấy vậy vươn tay nhu nhu cái trán, vẻ mặt cười khổ.
Lúc này cẩn thận nhìn ra, tiểu thú này mặc dù hơi giống Tiểu Ngân.
Nhưng nhìn kỹ lại, bề ngoài mang bộ lông màu trắng, chứ không phải
thuần chất màu bạc.
Về phần mặt mày và móng vuốt nghiêng về giống hồ ly hơn, không như
Tiểu Ngân vừa có vẻ giống điêu nhi, lại có điểm giống hồ ly.
Lạc Vũ cười khổ, sao nàng lại có thể quên Tiểu Ngân rất tự kỷ cơ chứ.
Năm đó, màu lông của ma thú báo tử là màu bạc, đã bị Tiểu Ngân rút
lông không còn một cọng, bây giờ lại đụng phải một con có bộ dạng hơi
giống nó.
Với tính khí này của nó, làm sao có thể bỏ qua.
“Này, này, Tiểu Ngân, đừng đánh nữa, ngươi đừng khi dễ nó nữa.” Lạc
Vũ cười khổ đi lên phía trước.
Tiểu Ngân nghe Lạc Vũ nói, hừ một tiếng, không nghe, tiếp tục huy
móng vuốt giáo huấn tiểu thú kia.
Con tiểu ma thú kia thê thảm ai kêu, bộ lông bị rút bay loạn cả lên.
Lạc Vũ thấy vậy lừa gạt nói: “Nếu không đánh nữa, sau khi trở về sẽ
nướng hai con gà rừng cho ngươi.”
Làm như không nhìn, không nghe, bất quá khí lực xuống tay cũng nhẹ đi
một chút.
Lạc Vũ thấy vậy, tiếp tục lừa: “Lại nướng thêm một con thỏ hoang.”