Bây giờ, Vọng Thiên quân vương đại hôn, Vọng Thiên Nhai đãi tiệc
rượu, lúc này Ẩn Tộc tộc trưởng lại đến, hắc hắc, có trò hay, có trò hay
xem…
Trong mắt Vân Khung cũng dao động, rất nhanh cùng Phong Vô Tâm
nhìn nhau liếc mắt một cái: “Xin mời.”
Âm thanh đáp lễ vừa vang lên, vạt áo tung bay, một nhóm năm người từ
bên ngoài nghị chính cung cất bước vào, đi đầu đúng là Ẩn Tộc tộc trưởng,
người đã bị Phong Vô Tâm chặt đứt một cánh tay.
“Ha ha, tộc trưởng đích thân đến, thật là vẻ vang cho Vọng Thiên Nhai
ta.” Vân Khung cười đứng lên.
Một bên có thế lực, một bên đứng đầu.
Đối với tiểu quốc chư hầu thì Vọng Thiên Nhai hoàn toàn che mất bọn
họ khí thế, đối với thế lực Ẩn Tộc mặc dù không bằng Vọng Thiên Nhai,
nhưng cũng không thua kém quốc quân một nước nào, Vân Khung không
phải quốc quân Vọng Thiên Nhai, nhưng vẫn có lễ độ đáng giá từ chính
mình rồi.
Sắc mặt Ẩn Tộc tộc trưởng có chút tái nhợt như trước, giương mắt nhìn
lướt qua các đạo nhân mã hoặc bên sáng, hoặc bên tối trong nghị chính
cung.
Trên mặt chậm rãi vung lên vẻ tươi cười: “Ngày vui của Vọng Thiên
quân vương, Ẩn Tộc ta há có thể không đến.
Bất quá vương cung bị hủy, rất nhiều thứ tốt đã bị hư hao rồi, không có
gì đáng giá đem ra chúc mừng đại hôn quân vương, chỉ có thể mang theo
cái mặt già nua này, tự mình tới đây chúc mừng.”