Chỉ là, thật không ngờ hôm ấy lại đem mầm tai họa gieo xuống gia đình
ta.”
Quân Vân nói đến đây, thật sâu thở dài một tiếng.
Mờ Ảo Thần Thông, mấy ngày nay hắn đều lặp đi lặp lại mấy từ này,
đem những lời hắn từng nghe Đế Phạm Thiên nói như không có gì ý nghĩa,
lặp đi lặp lại.
Cuối cùng mới hiểu được, cái gọi là Mờ Ảo Thần Thông là đồ vật mà
hôm đó hắn mang về từ Phong Lâm quốc.
Cho nên, mới có chuyện Đế Phạm Thiên từ ngàn dặm xa xôi đến “ngẫu
nhiên tình cờ” gặp hắn, mới có một loạt chuyện tình phát sinh sau đó.
Thật sự là không biết nói là tạo hóa tốt hay là may mắn rất cường thịnh
nữa?
“Đưa vật đó cho con rồi?” Dung nhan nhạt nhẽo của Lạc Vũ lần đầu tiên
lộ vẻ kinh ngạc.
Cha nàng đem tín vật của Phiêu Miểu tộc đưa cho nàng rồi? Sao nàng lại
không biết gì hết vậy.
“Chiếc nhẫn lồng vào chiếc vòng cổ mà ta cho ngươi tùy thân mang theo
bên mình…Di, vòng cổ của ngươi đâu rồi?” Quân Vân chỉ một ngón tay về
phía cần cổ Lạc Vũ, kinh ngạc hỏi.
Năm đó, sau khi hắn phát hiện chiếc nhẫn này, cũng biết là vật gì đó lấy
từ Phong Lâm quốc, bất quá hắn thật sự không nhìn ra vật này có bí mật gì.
Bởi vậy, cũng xem như chuyện này cũng không là đại sự gì, đưa cho Lạc
Vũ.
Nào biết đâu rằng thứ này có lai lịch lớn như vậy.