với Bùi Khoan, xuyên qua cửa lớn mở rộng của phòng khách, yên lặng mà
nhìn Tiêu Duệ vẻ mặt âm trầm trong viện.
- Điện hạ, chúng ta…
Bùi Khoan cúi đầu nói.
- Không cần nói, bổn vương sẽ chờ hắn tiến vào.
Lý Tông thản nhiên cười, dời ánh mắt phức tạp từ trên người Tiêu Duệ
trở về, chậm rãi bước vào chỗ ngồi trong phòng khách Tiêu gia.
Lý Tông chậm rãi ngồi xuống, lấy tay nhấc chén trà thơm ở trên bàn do
thị nữ Tiêu gia vừa mới đưa tới, cúi đầu nhấp một ngụm nhỏ, sau đó buông
chén trà hít vào một hơi thật sâu.
Bùi Khoan nhìn Tiêu Duệ ngoài cửa vô cùng lo lắng, lại quay đầu nhìn
Lý Tông ngồi ở chỗ kia dường như không có việc gì, dở khóc dở cười, đành
phải thở dài trong lòng.
Lý Tông đột nhiên đề xuất muốn tới Tiêu gia, đến tột cùng hắn muốn
làm gì, Bùi Khoan mò mẫm cũng không ra.
Huệ Phi cười mắng một tiếng, đành để hắn đi. Kỳ thật, trước mắt Lý Kỳ
chỉnh đốn một chút, chuẩn bị nhập chủ Đông Cung. Đừng xem Đông Cung
cũng không lớn, cũng không xa hoa, rất bình thường giữa Đại Đường ba
nghìn cung điện xa hoa to lớn. Nhưng Đông Cung, đạt biểu cho quyền lực
thái tử, là tượng trưng kế thừa hoàng quyền.
Trở thành thái tử, gần như là giấc mộng của mỗi một hoàng tử. Bởi vì từ
Đông Cung đi tới tòa hoàng đài kia, đã sắp tới.
Dọc theo con đường rời cung, Lý Kỳ nói cười chân thành, nhưng Tiêu
Duệ lại xác thực có chút không tập trung.