ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ - Trang 669

- Một khi đã như vậy, ngươi cũng biết kỳ thi mùa xuân sang năm sĩ tử

thi đậu đều là môn sinh của lão phu?

- Biết.

- Ngươi cũng biết, mấy ngày trước, Thọ Vương điện hạ muốn lão phu

sang năm không thu ngươi?

Lý Lâm phủ nâng chén chà, nhẹ nhàng uống một ngụm nhỏ, trong mắt

bắn ra một chút hào quang nghiền ngẫm. Tiêu Duệ đột nhiên cả kinh, nhưng
thần sức lập tức bình tĩnh trở lại. Tâm niệm thay đổi thật nhanh, âm thầm
nghi hoặc. Mình cũng không có đắc tội Thọ Vương Lý Mạo này, hắn làm
thế này là sao? Nghĩ tới nghĩ lui, hắn đương nhiên không có nghĩ tới trên
đầu Ngụy gia.

Thấy Tiêu Duệ bảo trì trầm mặc, Lý Lâm Phủ mỉm cười, khóe miệng

phun ra một chút khen ngợi:

- Chẳng qua, ngươi không phải sợ. Có lão phu ở đây, ngươi thị đậu

không có bất cứ vấn đề gì. Chỉ cần ngươi đáp ứng một điều kiện của lão
phu, lão phu cho dù làm mất mặt Thọ Vương, cũng sẽ thành toàn cho ngươi
vinh quang làm một trạng nguyên công.

Tiêu Duệ ngạc nhiên ngẩng đầu, không nói gì thêm.

- Từ trước đến này lão phu không muốn cùng vãn bối vòng vo. Nói

thẳng đi, lão phu có một nữ, tên là Lý Đằng Không, nhìn trúng ngươi…
Ngươi hiểu ý lão phu chứ?...

Lý Lâm Phủ thản nhiên cười. Trong mắt hắn, con rể này đã là vật trong

tay, con gái của Lý Lâm Phủ hắn nhìn trúng ai, bằng quyền thế của Lý gia
hiện tại, xua thiếu niên lang nào tại Trường An không phải như xua vịt?
Huống chi, Tiêu Duệ bất quá chỉ là con cháu quý tộc nghèo túng.