ĐẠI ĐƯỜNG TỬU ĐỒ - Trang 994

Lý Nghi lắp bắp kinh hãi, sắc mặt đỏ bừng vội vàng nâng Ngọc Hoàn

dậy, tay nắm tay nói những chuyện giữa các cô gái. Có lẽ bởi vì biết, ngày
sau sẽ gả cho một nam nhân sống dưới một mái hiên, hai nàng một người
cố ý quan hệ thân thiết, một người thiên tính ôn hòa, rất nhanh liền hoan
nghênh ở cùng nhau, không bao lâu, ngược lại cực kỳ giống chị em tốt ở
chung nhiều năm, tốt giống như hòa mỡ với mật, tự nhiên gạt Tiêu Duệ qua
một bên.

Tuy rằng Lý Nghi nhất định không chịu làm cho Ngọc Hoàn gọi mình là

tỷ tỷ, nhưng tuổi nàng quả thật lớn hơn Ngọc Hoàn một chút, lại thấy Ngọc
Hoàn gọi thật chân thành, cũng đành vui vẻ chấp nhận. Mà một tiếng “tỷ
tỷ” này của Ngọc Hoàn, cũng làm cho Lý Nghi tiêu tan một ít lo âu và đau
buồn cuối cùng trong lòng. Ngọc Hoàn khéo hiểu lòng người, làm cho Lý
Nghi như tắm gió xuân, hai ba câu nói đã xóa bỏ sạch sẽ chút ngăn cách và
xấu hổ mơ hồ tồn tại giữa hai người. Ngọc Chân đứng một bên cười khen
ngợi, lại đánh giá Ngọc Hoàn cao hơn trước vài lần.

Lý Nghi lưu Ngọc Hoàn lại Yên La Cốc, hai nàng làm nóng tình cảm

thân thiết ở chung, điều này làm Tiêu Duệ cảm thấy rất vui mừng. Hắn
đứng trên hành lang, nhìn hai nàng một người như hoa lan u cốc, một người
như tuyết liên sông băng, thân mật dắt tay trên cỏ hoặc thì thầm hoặc vui
cười hoặc là cúi người hái hoa. Một chút ôn nhu trong lòng dâng lên. Đáng
tiếc, loại ôn nhu này không có kéo dài bao lâu, chuyện tốt của hắn liền bị
mẹ con Lăng Trì đến mà bị phá hư triệt để.

Lăng Trì công chúa sắc mặt xấu hổ mà đứng trước mặt Ngọc Chân, mà

Ngọc Chân đang ngồi trên cỏ, thần sắc bình tĩnh, chỉ có điều đem ánh mắt
trong trẻo nhưng lạnh lùng xẹt qua người Dương Hồi thần sắc âm trầm.

- Ngọc Chân tỷ tỷ, đứa nhỏ này của ta muốn nói vài lời với cháu gái

Hàm Nghi… Được không?