ĐẠI HOÀN DƯ - CHO TA KHUYNH THẤT GIANG SAN - Trang 1031

Hán tới, cho nên trước lúc tổ chức đại hôn có thể giúp đỡ chỉ dạy một số
chuyện, dù sao trong cung cũng không có người hiểu được quy củ của Đại
Hán.

Hách Liên Ngự Thuấn không có ý kiến gì, nhưng Sở Lăng Thường lại

có chút không đành lòng. Nam Hoa công chúa chỉ nhìn nàng cười nhẹ,
nhưng nụ cười đó mang theo một chút bất đắc dĩ cùng không thể tự quyết.

***

Trở về phủ, chuyện đầu tiên Sở Lăng Thường làm là kiểm tra miệng vết

thương của Hách Liên Ngự Thuấn. Lúc tự tay cởi ra áo lót của hắn, nàng
thấy máu đỏ thẫm đã thấm ướt băng gạc, may mắn là hắn mặc triều phục
màu tối nên mới không bị người ta phát hiện.

Miệng vết thương trên vai hắn lại lần nữa nứt ra, lần này hoàn toàn là do

ngoại lực tác động.

Nhìn vết thương trên đầu vai hắn, trong lòng Sở Lăng Thường lại nhói

đau. Nàng vội vàng giúp hắn thay thuốc, tranh thủ thời gian quan binh còn
chưa tới lục soát phủ để xử lý lại vết thương cho ổn thoả.

Hách Liên Ngự Thuấn ngồi trên giường, ánh mắt dịu dàng nhìn theo

thân ảnh đầy bận rộn cùng lo lắng của nàng, nét cười trên môi hắn mang
theo ý thoả mãn, cũng có chút trầm mặc.

Đợi nàng thay thuốc mới xong, lại lần nữa băng cẩn thận vết thương,

hắn mới vươn tay nắm lấy tay nàng, kéo tới đặt lên môi mình, khẽ hôn lên
đó rồi dịu dàng nói, “Hôm nay nàng không nên tới đại điện, về sau không
cho phép tuỳ hứng như thế.”

Sở Lăng Thường cắn cắn môi, dùng tay kia lấy trường bào sạch ở phía

đối diện cho hắn, lại nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng, “Hôm nay lúc ngươi