ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 192

Đại thiếu gia bị giật mình, mau chóng mặc nốt cái áo, rồi nhìn quanh

phòng, mới phát hiện chỗ rèm cửa đung đưa, tiếng khóc phát ra từ đấy.

-“Ra mau!”

-“…”

-“Tao nói mày ra mau!”

-“…”

-“Nín ngay!”

-“…”

-“Tao đếm từ một tới ba…”

-“Em ra, em ra!”

Nó ra, dỗi hờn.

-“Cậu nói dối em!”

Tới lượt nó dỗi chắc?

-“Biến ra khỏi phòng tao.”

-“Cậu sao vậy? Rõ là cậu có đau mà, lưng cậu có đau.”

-“Biến!”

-“Sao lại thế, cậu tránh mặt em mấy hôm rồi!”

-“Không nói nhiều…”

-“Cho em ở đây, một chút thôi!”