ĐẠI THIẾU GIA, EM LẠY CẬU! - Trang 71

Nó mím môi, chết, giờ ăn nói cũng phải cẩn thận, cũng phải biết lựa

chọn từ ngữ. Tạm thời chưa biết nói gì thì cậu đã bảo.

-“Ngồi dưới sàn nhà lạnh người!”

-“Dạ?”

-“Dạ cái gì mà dạ?”

-“À, à không lạnh đâu ạ, mát lắm ạ!”

-” Lên giường mà ngồi!”

Cậu quát, Sen ngậm miệng ngồi lên mép giường.

-“Tao là hủi à?”

-“Dạ?”

-“Thấy mày tránh tao như tránh hủi còn gì?”

-“Đâu có, đâu có…”

Sen biết điều, vừa nói vừa xích lại gần cậu. Đợi cậu hạ hỏa, một lúc nó

mới dám thỏ thẻ.

-“Cậu mệt lắm à, cậu không muốn ăn à?”

-“Liên quan gì đến mày!”

Bé Sen, nó có một thứ vũ khí, mà không phải đứa bé gái nào cũng có, đó

là…nó rất…rất…rất…dẻo miệng.

-“Cậu à, cậu mệt lắm à? Cậu mệt, cậu không vui là cả nhà buồn lắm

đấy!”