ĐẲNG CẤP QUÝ CÔ - Trang 634

Hiểu Khiết cười: “Lâu lắm rồi không thả diều, lần cuối cùng là khi em

học tiểu học.”

“Đây là lần đầu tiên anh thả diều.”

Hiểu Khiết kinh ngạc, “Không thể nào.”

Thang Tuấn nhìn cô, “Lần đầu tiên cùng thả diều với cô gái mình thích.”

Hiểu Khiết sửng sốt, cảm giác ngọt ngào lan tỏa trong tim, hạnh phúc

hóa ra lại gần đến vậy.

Họ đều hiểu trong lòng đối phương nghĩ gì.

Hiểu Khiết ngại ngùng nhìn đi chỗ khác, chợt phát hiện hai con diều

vướng vào nhau, “Chết rồi.”

“Đừng vội, em ra đằng kia. Không đúng, phải ngược lại.” Thang Tuấn

hướng dẫn, cả hai cứ chạy vòng vòng trên bãi cỏ.

Dây diều càng lúc càng cuốn chặt vào nhau, hai con diều dính thành

một, cùng bay cùng lượn.

Hiểu Khiết buồn bã, “Làm thế nào bây giờ?”

Thang Tuấn giơ tay về phía Hiểu Khiết, “Đưa cuộn dây của em cho

anh.”

Anh cầm hai cuộn dây, dứt mạnh, dây đứt phựt.

“Anh làm gì vậy?”

Thang Tuấn nhìn con diều ở trên trời, thản nhiên cười, “Nếu chúng

không muốn tách ra thì cho chúng ở bên nhau mãi mãi vậy.”

Hai con diều đứt dây theo gió bay lên, cao nữa, xa nữa…

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.