43
Có người phải chịu đựng bàn chân lạnh, cái ngăn không cho họ thiếp vào
giấc ngủ nhiều tiếng đồng hồ, vì chúng cũng không muốn ấm lên ngay cả qua
cọ xát mạnh vào nhau dưới tấm chăn. Những người khác lại lạnh run đầu tiên
ở mũi trong những ngày lạnh giá.
Ở Viktor thì tai là nhạy cảm nhất. Khi nhiệt độ giảm xuống, chúng bắt đầu
đau ngay sau khi ông đứng trong không khí lạnh. Mặc dù vậy, còn tệ hại hơn
nữa là những nỗi cực hình bắt đầu khi Viktor trở vào nơi ấm áp và tai của ông
bắt đầu “tan ra.” Thế rồi cơn đau trong tai chuyển sang đau đầu nhức nhối,
bắt đầu từ gáy lan sang khắp phía sau đầu và ngay Aspirin hay Ibuprofen
cũng không làm cho nó ngưng lại được. Viktor đã đau đớn học bài học này
ngay từ lúc còn bé, và vì thế mà hôm nay ông cũng kéo chặt cái mũ trùm đầu
sát vào mặt trong lúc đang trên đường đi vào làng. Để ngăn mưa thì ít mà để
bảo vệ tai ông nhiều hơn. Chiếc mũ trùm đầu và tiếng ồn của cơn bão đang
đập mạnh không ngưng, xoáy tung một hỗn hợp từ cát và lá xuyên qua vùng
đất, làm cho Viktor không thể nghe được cái âm điệu kim loại vang ra từ
trong túi áo khoác của ông. Và nếu như ông không đứng dưới căn nhà thuế
quan cũ trong lúc đang đi trên con đường cát hiện giờ đã ngập đầy nước vô
phương cứu vãn thì có lẽ tiếng chuông đã mãi mãi không được nhận biết.
Nhất là vì từ những nguyên nhân dễ hiểu mà Viktor không có lý do nào để
chú ý đến chiếc điện thoại di động của ông. Nó hoàn toàn không thể hoạt
động ở ngoài này được, vì không có mạng trên Parkum. Và mặc dù vậy nó
vẫn reo lên, như Viktor ngạc nhiên nhận ra khi ông kéo chiếc mũ trùm đầu
xuống.
Ông nhìn xuống màn hình và cảm thấy số điện thoại quen thuộc như thế
nào đấy.
“A lô?”
Viktor nhét một ngón tay vào tai trái, để nói chung là có thể nghe được cái