Lý Bọt Bọt mông để tại trước tiểu quầy bar, cười hì hì nhìn Dương Tĩnh
hỏi.
Dương Tĩnh nghe vậy, mặt không khỏi một hồng lên, vội vàng lắc đầu
khoát tay nói:
- Không phải, không phải, cậu đừng có đoán mò!
- Ái chà, vậy thực sự là đáng tiếc, tôi cảm thấy chị cùng anh rể họ rất xứng
đôi.
Lý Bọt Bọt liếc mắt ngắm Dương Tĩnh một cái, ánh mắt mang theo một tia
hâm mộ mà nói rằng.
Trương Dương một hồi không nói được gì, tên tiểu tử này, hắn một bên gọi
mình là anh rể họ, một mặt khác lại nói mình cùng phụ nữ khác xứng đôi,
hắn không có lỗi với chị họ hắn hay sao?
- Khụ... Tôi nói tiểu mao cậu này, hiện tôi cũng sơ sơ biết sự tìnhriêng tư
của cậu, hôm nào đó sẽ bảo cho chị họ cậu chỉnh đốn lại mộttrận.
- Đừng mà, anh đừng có mà tố cáo tội trạng tôi, làm người nên phúc hậu
chút.
Lý Bọt Bọt xem ra vẫn là rất sợ Kiều Hi Nhi, thời điểm Trương Dương nói
lời vừa rồi, toàn thân hắn rõ ràng run lên một cái.
- Phúc hậu?!
Trương Dương nhìn nhìn ngực hắn, cười lạnh nói.
- Tiểu tử cậu thật lớn mật ghê, rõ ràng cầm súng giả mà dám đem hù dọa
người khác?
- Ô, anh đã nhìn ra?