ĐÊM ĐEN BUÔNG XUỐNG - Trang 197

Họ vẫn nằm trên giường, ôm nhau. Rebecca nói:

— Cảnh sát chỉ có nhân chứng duy nhất là em.

— Một đứa trẻ sáu tuổi phải làm nhân chứng lý tưởng.

— Cảnh sát đã làm tất cả để truy lùng tên sát nhân.

— Và họ có bắt được không?

— Có. Nhưng quá muộn. Quá sức muộn màng.

— Nghĩa là sao em?

— Anh biết không, hung thủ đã cướp đi của ba em hai trăm đô la.

— Sao kia?

— Cách đây hơn hai mươi năm, hai trăm đô không phải một món tiền

nhỏ. Có giá hơn bây giờ nhiều.

— Anh không hiểu ý em.

— Hắn thấy ngon ăn quá.

— Mẹ kiếp! Ngon ăn cái gì chứ? Hắn đã giết một mạng người ...

— Lẽ ra hắn không nên giết ba ...

— Đúng. Nhưng hắn đã giết người cướp của trót lọt và thấy quá dễ

dàng.

Jack bỗng thấy sợ hãi:

— Em muốn nói ...?