DEMONATA TẬP 4: NHỮNG TIẾNG THÉT TRONG BÓNG TỐI - Trang 184

- Có lẽ - Drust đồng ý, rồi mỉm cười - Vào một lúc khác.

Lord Loss nôn nóng hỏi:

- Sao không là bây giờ.

Nụ cười của Drust nở rộng:

- Điều đó không thể được. Ngươi phải rời khỏi chỗ này.

Lord Loss cau mày:

- Ta không đi.

Drust nói:

- Có. Ngươi sẽ đi - Ông nhấc một bàn tay lên và Lord Loss trượt lui

ra sau.

- Chuyện gì đang xảy ra thế này? - Tên chúa yêu kêu lên, cố dừng lại

nhưng không thể.

Drust cười lặng lẽ:

- Một câu thần chú nhỏ. Ta đã phát chán với việc ngươi dò theo dấu

vết của chúng ta. Câu thần chú này sẽ giữ ngươi ở một khoảng cách an
toàn trong ít lâu.

Lord Loss gầm lên:

- Không. Ngươi không có quyền đối với ta! Ngươi chỉ là một con

người! Ngươi không thể ra lệnh cho một chúa yêu!

Drust lẩm bẩm:

- Bình thường thì không. Nhưng ở đây phép thuật hoạt động theo

cách khác. Tại doi đá này ta có thể làm nhiều điều mà ta không thể làm ở