DEMONATA TẬP 4: NHỮNG TIẾNG THÉT TRONG BÓNG TỐI - Trang 51

- Một hôm nó đi dạo lang thang và ăn phải quả mọng độc.

- Quả mọng!

Chạy Nhanh la lên, chà chà vào bụng nó. Năm thì mười họa, nó chộp

lấy vài từ nhất định rồi lặp lại chúng.

Tôi nói với nó:

- Chưa lâu mấy từ lần cuối chúng ta ăn. Hãy chờ cho tới bữa tối.

- Quả mọng! - Chạy Nhanh lặp lại, lần này buồn bã. Rồi nó dậm bàn

chân phải xuống đất nhiều lần và nhìn tôi với vẻ hy vọng - Chạy Nhanh?

Tôi rên lên:

- Không. Không phải bây giờ. Cậu phải ở đây với chúng tôi.

- Chạy nhanh - Nó thở dài, dậm chân xuống đất lần cuối, cho tôi biết

là nó có thể chạy nhanh như gió nếu tôi cho nó đi trước.

Goll bật cười:

- Nó là một thằng nhỏ hiếu động. Cháu phải luôn bận tay chăm sóc

cho nó!

Tôi bực dọc:

- Có thể cháu sẽ nhấn đầu nó xuống dòng sông xứ Sionan khi chúng

ta vượt sông.

Goll nói:

- Lúc đó chúng ta sẽ không thể tìm được làng của nó.

Tôi càu nhàu: