ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 - Trang 121

- Cởi ra.

Tô Căng Bắc sững sờ, khúc khích cười ra tiếng:

- Bác sĩ Chu, cởi ở đây không hay đâu nhỉ.

Cô nhấn mạnh chữ “cởi” khiến người nghe vô cùng mờ ám.

Chu Thời Uẩn hơi thay đổi sắc mặt, không muốn để ý tới cô nữa.

Tô Căng Bắc không hề để bụng, điệu đà đi đến bên cạnh anh, hơi cúi

người nói:

- Hôm nay em tới là để nói cho anh biết, em sắp xuất viện rồi.

- Ờ, biết.

- Em tới tạm biệt anh, tiện thể, xin số điện thoại anh.

Chu Thời Uẩn liếc cô:

- Làm gì?

- Đương nhiên là sợ có tác dụng phụ gì thì liên hệ anh chứ sao.

Chu Thời Uẩn không hề lung lay:

- Không có đâu, cô yên tâm.

Tô Căng Bắc sớm biết anh sẽ nói như vậy, bèn rất tùy tiện khoác một

tay lên vai anh:

- Này, em không phải dùng thân phận một bệnh nhân đến xin số đâu

nhé, mà là dùng thân phận vị hôn thê, vợ chưa cưới đấy anh hiểu không?