ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 - Trang 217

Ô Đồng uể oải đi đằng trước, cô và Chu Thời Uẩn theo đằng sau.

- Không cho dừng lại, mới năm phút thôi.

Ô Đồng quay đầu, ai oán nhìn anh.

Khóe môi Chu Thời Uẩn hơi cong lên:

- Ừ, nghe cô ấy.

“Meo!” Ô Đồng tức giận quay đầu lại, tiếp tục di chuyển bước chân

một cách không tình nguyện.

Tô Căng Bắc đắc ý nhìn cái mông của nó:

- Quả nhiên vẫn là anh có sức uy hiếp, Chu Thời Uẩn, trước đây có

phải anh từng ngược đãi nó không, xem nó ngoan vậy kìa.

Chu Thời Uẩn:

- Trước đây nó cũng rất nghe lời mẹ.

Tô Căng Bắc trừng mắt:

- Tức là nó chỉ bắt nạt một mình em?

Chu Thời Uẩn lắc đầu:

- Cũng không phải, ngoại trừ ở trước mặt anh và mẹ, Ô Đồng đều

không quá ngoan.

- Vậy là quá đáng.

Tô Căng Bắc bước lên trước hai bước ngồi xổm xuống, chặn đường Ô

Đồng: