ĐẸP TRAI LÀ SỐ 1 - Trang 587

Lưu Đình Đình nghẹn ngào:

- Tôi biết rồi.

Mọi người lên xe.

- Anh Thời Uẩn! Anh Thời Uẩn, đợi em với!

Cách đó không xa, Dương Tư Tư kéo hành lý chạy tới.

Trương Triều ngẩn người:

- Tư Tư, làm gì thế?

- Bác sĩ Trương, kỳ thực con đã tìm công việc part-time nghỉ hè ở

thành phố của anh Thời Uẩn, ngày mốt phải đến báo danh rồi nên con
muốn đi chung với nhóm anh Thời Uẩn.

- Sao, sao con không nói sớm?

- Con quên mất...

Trương Triều khó xử nhìn mọi người, trong xe có ghế trống nhưng anh

ngại không mở lời được, không phải vì đây là đội y tế, cũng không phải vì
ngại đi nhờ xe mà vì anh hiểu quá rõ tâm tư của Dương Tư Tư.

Tìm công việc part-time lại tới thành phố của Chu Thời Uẩn để tìm,

đó không phải là thành phố mà Dương Tư Tư học đại học.

- Tư Tư, hay là con ở lại thêm vài ngày đi, em trai cũng nhớ con mà.

Dương Tư Tư nói:

- Bác sĩ Trương, con đã hứa với bên công việc part-time rồi, con phải

đi.