DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 106

“Cảnh

sát

bắt

người

phải

chứng

cứ

,

thà

rằng

cứ

nói

cậu

sợ

gặp

phiền

phức

nên

mới

giả

vờ

như

vậy

.

Đến

giờ

trốn

chạy

không

được

mới

quyết

định

giải

quyết

cho

xong

mọi

chuyện

.

Nghe

câu

nói

quyết

đoán

của

Trần

Thanh

,

An

Nhiên

bất

giác

rủa

thầm

:

Chị

đã

đoán

chính

xác

mọi

chuyện

như

vậy

,

còn

hỏi

tôi

làm

?

“Phóng

viên

Trần

đã

hiểu

mọi

chuyện

như

vậy

,

vậy

thì

,

chị

đồng

ý

hợp

tác

với

tôi

không

?

Nếu

chị

đồng

ý

chia

sẻ

thông

tin

với

lôi

,

đồng

thời

đồng

ý

không

để

lộ

thân

phận

của

tôi

khi

viết

bài

,

chiều

nay

tôi

gặp

mặt

Vĩnh

Vinh

sẽ

để

chị

đi

cùng

.

“Nhưng

hôm

nay

ngày

nghỉ

của

tôi

!

Tôi

phải

xếp

hàng

ba

tháng

liền

mới

hội

được

nghỉ

ngày

Chủ

nhật

đó

.

Trần

Thanh

nói

với

vẻ

khó

xử

.

Nhưng

ngày

nghỉ

Chủ

nhật

khó

khăn

lắm

mới

được

chị

nói

,

không

phải

chỉ

dùng

để

ngủ

thôi

sao

?

sao

,

nghỉ

ngày

thứ

mấy

vốn

không

quan

trọng

đối

với

Trần

Thanh

!

ta

cũng

chỉ

nhà

ngủ

nướng

thôi

?

Trần

Thanh

thở

dài

:

“Một

người

thời

gian

làm

việc

cố

định

như

cậu

không

thể

hiểu

được

nỗi

cay

đắng

của

người

kỳ

nghỉ

luân

phiên

đâu

.

Không

phải

chị

tự

lựa

chọn

công

việc

này

sao

?

Nếu

ngưỡng

mộ

tôi

như

vậy

thì

đi

tìm

một

công

việc

văn

phòng

đi

!

Nhưng

câu

nói

này

sao

lại

cảm

giác

quen

quen

!?

An

Nhiên

nghĩ

ngợi

,

nhớ

ra

không

lâu

trước

đó

,

cậu

đã

nói

muốn

đợi

đến

ngày

Chủ

nhật

để

hẹn

Trần

Thanh

,

cậu

đã

dùng

câu

nói

tương

tự

để

trách

móc

Lâm

Tuấn