DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 104

Trần

Thanh

đã

lên

tiếng

uy

hiếp

:

“Còn

không

nói

tôi

gác

máy

đó

!

An

Nhiên

vội

vàng

đáp

:

“Đừng

!

tôi

,

An

Nhiên

.

Nghe

thấy

đầu

dây

bên

kia

An

Nhiên

,

tiếng

gầm

gừ

dữ

dằn

như

một

con

hổ

xuống

núi

của

Trần

Thanh

bỗng

trở

lại

giọng

bình

thường

An

Nhiên

quen

nghe

,

nhiệt

tình

nói

:

“A

!

cậu

hả

!

Sớm

như

vậy

đã

đánh

thức

tôi

,

phải

tin

độc

quyền

muốn

nói

cho

tôi

không

?

Đúng

thế

,

hôm

nay

phóng

viên

Trần

rảnh

không

?

An

Nhiên

nghĩ

bụng

,

tôi

dám

trả

lời

không

phải

sao

?

Tiếng

tử

rống

vừa

rồi

đáng

sợ

quá

!

Trần

Thanh

gật

gật

đầu

mãn

nguyện

,

nói

:

“Dù

sao

cũng

gần

đến

giờ

ăn

trưa

rồi

,

chúng

ta

hẹn

ra

ngoài

ăn

đi

!

An

Nhiên

nhủ

thầm

:

ta

cũng

biết

sắp

đến

giờ

ăn

trưa

à

?

Ban

nãy

ai

vừa

mắng

tôi

“sáng

sớm

ngày

nghỉ

gọi

điện

làm

người

ta

tỉnh

ngủ”

hả

?

Tất

nhiên

,

những

lời

này

An

Nhiên

chỉ

dám

nghĩ

trong

đầu

,

không

dám

nói

ra

,

cậu

đáp

:

“Được

,

chúng

ta

hẹn

gặp

nhau

tại

đây

nhé

?

Nói

rồi

,

An

Nhiên

đọc

địa

chỉ

một

nhà

hàng

.

Nghe

địa

chỉ

An

Nhiên

hẹn

nằm

ngay

gần

nhà

Vĩnh

Vinh

,

Trần

Thanh

lập

tức

bừng

tỉnh

,

máu

phóng

viên

trong

người

sôi

lên

đây

hứng

thú

.

Trong

lúc

ăn

cơm

,

An

Nhiên

không

hề

khiến

Trần

Thanh

thất

vọng

,

những

An

Nhiên

kể

còn

phức

tạp

thú

vị

vượt

qua

cả

sức

tưởng

tượng

của

.

Sau

khi

nghe

An

Nhiên

thuật

lại

,

Trần

Thanh

ngẩn

người

như

khúc

gỗ

,

nhất

thời

không

biết

nên

phản

ứng

ra

sao

.