DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 127

lặng

đầy

sát

khí

,

Bạch

Hoa

Cố

Đông

Minh

cười

gượng

gạo

.

Còn

Trần

Thanh

thở

một

tiếng

dài

thượt

.

Thấy

thái

độ

của

hai

vị

cảnh

sát

Trần

Thanh

,

An

Nhiên

bất

giác

cười

khổ

,

vẻ

như

khẩu

cung

của

hai

người

không

khớp

nhau

.

Lúc

này

,

Lâm

Phong

vẫn

im

lặng

từ

đầu

,

không

hiểu

đang

tức

giận

điều

liền

cất

tiếng

:

“An

Nhiên

,

cậu

nói

thật

ra

đi

.

Cái

chết

của

Vĩnh

Vinh

do

trượt

chân

gây

nên

,

cậu

chỉ

lòng

xông

vào

nhà

cứu

người

,

rốt

cuộc

lại

bị

ông

ta

ngã

bất

tỉnh

.

Những

chuyện

này

đều

ràng

dễ

thấy

,

bản

thân

cậu

không

giết

người

,

không

ai

thể

vu

oan

cậu

hung

thủ

.

Nói

đến

câu

cuối

,

ánh

mắt

sắc

bén

của

Lâm

Phong

nhìn

Bạch

Hoa

Cố

Đông

Minh

đầy

cảnh

cáo

,

thực

sự

đẹp

trai

quá

đáng

!

Thái

độ

kiên

định

của

Lâm

Phong

như

một

liều

thuốc

trợ

tim

,

giúp

An

Nhiên

cảm

thấy

chỉ

cần

bản

thân

tội

,

Lâm

Phong

nhất

định

khả

năng

bảo

vệ

cậu

,

tuyệt

đối

không

để

cậu

bị

người

khác

bắt

nạt

!

“Thực

ra

mọi

chuyện

xuất

phát

từ

hôm

nọ

,

khi

tôi

đi

qua

biệt

thự

của

Vĩnh

Vinh

Với

sự

cổ

của

Lâm

Phong

,

An

Nhiên

lấy

dũng

khí

kể

từ

đầu

đến

cuối

mọi

chuyện

cho

Cố

Đông

Minh

.

Từ

chuyện

cậu

phát

hiện

hồn

ma

nữ

suýt

hại

chết

Vĩnh

Vinh

chính

nữ

nghệ

Đinh

Linh

vừa

qua

đời

;

chuyện

cậu

nhìn

thấy

hồn

ma

của

Đinh

Linh

nôn

ra

máu

tại

buổi

hòa

nhạc

;

cho

đến

chuyện

cậu

đang

rình

rập

trước

biệt

thự

nhà

Vĩnh

Vinh

thì

nhìn

thấy

hồn

ma

của

Đinh

Linh

đi

trên

cầu

thang

;

cả

khi

Vĩnh

Vinh

bị

ngã

từ

cầu

thang

xuống

,

cậu

đã

nhìn

thấy

ta

xuất

hiện

sau

lưng

đối

phương

Cố

Đông

Minh

nghe

chuyện

liền

nhíu

mày

,

trong

lúc

An

Nhiên

kể

,