DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 126

Thanh

,

nên

không

thể

tránh

khỏi

càng

nói

càng

sai

,

An

Nhiên

chỉ

biết

giảm

số

lượng

sự

việc

xuống

,

hy

vọng

đối

phương

không

truy

hỏi

.

Tiếc

thay

,

một

người

cảnh

sát

ưu

như

Cố

Đông

Minh

nhanh

chóng

nhận

ra

những

An

Nhiên

nói

nhiều

điểm

chưa

đầy

đủ

,

hơn

nữa

ánh

mắt

lúng

túng

thiếu

tự

tin

của

An

Nhiên

cho

thấy

cậu

đang

cố

ý

giấu

giếm

điều

đó

.

vậy

,

Cố

Đông

Minh

bắt

đầu

hỏi

:

“Tại

sao

cậu

lại

đến

biệt

thự

của

Vĩnh

Vinh

?

An

Nhiên

nhìn

Trần

Thanh

,

thấy

đang

lén

lút

đưa

mắt

ra

hiệu

với

mình

.

Nhưng

tiếc

rằng

hai

người

không

thần

giao

cách

cảm

,

An

Nhiên

không

hiểu

Trần

Thanh

đưa

mắt

ra

hiệu

rốt

cuộc

muốn

nói

điều

.

Cuối

cùng

,

An

Nhiên

đành

miễn

cưỡng

bịa

chuyện

:

“À

Tôi

tìm

Vĩnh

Vinh

để

xin

lỗi

,

không

biết

cảnh

sát

Cố

biết

chuyện

buổi

hòa

nhạc

trước

đó

không

?

Lúc

đó

do

nhận

nhầm

người

,

tôi

đã

gây

không

ít

phiền

phức

cho

ông

ấy

.

Sau

khi

đọc

những

bình

luận

tiêu

cực

trên

báo

,

tôi

cảm

thấy

lỗi

nên

tìm

ông

ấy

để

xin

lỗi

“Vậy

tại

sao

cậu

lại

đi

cùng

Trần

Thanh

?

Tôi

nhớ

bài

báo

đó

do

phóng

viên

Trần

viết

,

lẽ

nào

hai

người

đến

tìm

ông

ta

đều

để

xin

lỗi

sao

?

An

Nhiên

định

đáp

“phải”

,

nhưng

lập

tức

nghĩ

ra

,

đời

nào

một

phóng

viên

lại

chủ

động

tìm

người

bị

hại

để

xin

lỗi

?

Cố

Đông

Minh

đã

tạo

ra

một

cái

bẫy

để

cậu

nhảy

vào

,

nghĩ

đến

đó

,

An

Nhiên

lập

tức

nói

khác

đi

:

“Phóng

viên

Trần

đang

phỏng

vấn

Vĩnh

Vinh

,

chúng

tôi

chỉ

tình

cờ

gặp

nhau

.

An

Nhiên

vừa

dứt

lời

,

Lâm

Phong

vẫn

đứng

bên

cạnh

với

vẻ

im