DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 134

Nhìn

gương

mặt

An

Nhiên

bất

chợt

trở

nên

đau

khổ

,

Trần

Thanh

an

ủi

:

“Tuy

tôi

không

nhìn

thấy

Đinh

Linh

,

nhưng

tôi

tin

lời

cậu

nói

thật

.

Mối

quan

hệ

giữa

tôi

Bạch

Hoa

rất

tốt

,

cậu

ta

cũng

rất

sẵn

lòng

nghe

lời

chị

tiền

bối

này

,

nếu

cậu

ta

thực

sự

tìm

đến

làm

phiền

cậu

,

tôi

sẽ

nghĩ

cách

ngăn

cản

.

An

Nhiên

cảm

kích

nói

:

“Thực

sự

cảm

ơn

chị

,

phóng

viên

Trần

,

chị

quả

một

người

tốt

!

Nói

rồi

,

An

Nhiên

hiếu

kỳ

hỏi

:

“Lúc

chị

trả

lời

câu

hỏi

của

họ

,

rốt

cuộc

chị

đã

nói

?

Tại

sao

họ

vừa

nghe

đã

biết

tôi

giấu

giếm

điều

đó

?

“Họ

hỏi

sao

tôi

đi

cùng

cậu

đến

biệt

thự

của

Vĩnh

Vinh

,

tôi

nói

cậu

từ

trước

đến

giờ

vẫn

luôn

ngưỡng

mộ

nghề

phóng

viên

,

muốn

thử

cảm

giác

theo

dõi

người

nổi

tiếng

như

thế

nào

,

nên

khi

đi

làm

tôi

liền

đưa

cậu

đi

cùng

.

Câu

nói

dát

vàng

lên

nghề

phóng

viên

của

Trần

Thanh

rất

thẳng

thừng

như

thể

cây

ngay

không

sợ

chết

đứng

,

không

một

chút

ngại

ngùng

.

An

Nhiên

nghe

vậy

,

mặt

đầy

bất

lực

nói

:

“Chị

không

cảm

thấy

câu

chuyện

đó

vốn

không

thể

nào

khớp

với

khẩu

cung

của

tôi

sao

?

Hơn

nữa

,

muốn

thử

cảm

giác

theo

dõi

người

khác

ư

,

cảm

giác

thật

biến

thái

!

“Nhưng

cảm

giác

nói

ra

điều

đó

rất

tuyệt

!

sao

với

sự

thông

minh

của

Bạch

Hoa

,

chúng

ta

bàn

bạc

với

nhau

trước

,

cậu

ta

vẫn

nhìn

ra

được

.

Hơn

nữa

,

dựa

vào

quan

hệ

giữa

tôi

Bạch

Hoa

,

bất

kể

tôi

nói

linh

tinh

đến

mấy

,

cậu

ta

cũng

sẽ

không

nói

tôi

cản

trở

công

vụ

đâu

,

cậu

yên

tâm

đi

!

Bộ

dạng

không

nói

nên

lời

của

An

Nhiên

khiến

Trần

Thanh

cảm

thấy

rất

hài

hước

,

ý

cười

trên

mặt

càng

đậm

hơn

,

nói

:

“Được

rồi

!