DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 16

được

,

vẫn

tiếp

tục

bước

tới

,

không

hề

để

ý

đèn

đỏ

cho

người

đi

bộ

đang

sáng

chiếc

container

đang

tiến

lại

gần

,

ông

ta

cứ

thế

qua

đường

như

không

chuyện

.

Vết

thương

trên

tay

tôi

do

lúc

kéo

ông

chú

đó

lại

,

không

đứng

vững

nên

bị

ngã

xuống

đất

.

Lâm

Tuấn

trợn

tròn

mắt

,

nói

:

“Nhưng

anh

đi

thăm

bệnh

vào

buổi

sáng

?

Lâm

Phong

uống

một

ngụm

trà

nóng

,

bình

tĩnh

nói

:

“Vụ

án

chiên

xác

người

lần

đó

cũng

xảy

ra

vào

ban

ngày

đó

thôi

.

“Cũng

đúng

Nhưng

lần

này

An

Nhiên

đang

ngoài

đường

,

mặt

trời

hôm

nay

chói

chang

vậy

,

ma

quỷ

bị

ánh

mặt

trời

chiếu

vào

không

hồn

siêu

phách

lạc

sao

?

Từ

nhỏ

đến

lớn

bị

ảnh

hưởng

bởi

quan

niệm

“ma

quỷ

sợ

mặt

trời”

,

Lâm

Tuấn

khó

thể

chấp

nhận

chuyện

ma

quỷ

chạy

khắp

nơi

dưới

ánh

mặt

trời

.

“Làm

sao

tôi

biết

được

.

Nghe

câu

hỏi

của

Lâm

Tuấn

,

An

Nhiên

bĩu

môi

chán

nản

.

Cậu

nghĩ

bụng

,

bản

thân

chỉ

khả

năng

nhìn

thấy

ma

,

chứ

đâu

phải

cuốn

bách

khoa

toàn

thư

về

ma

quỷ

!

“Anh

chắc

đó

không

phải

con

người

đấy

chứ

?

Lâm

Tuấn

tiếp

tục

hỏi

.

“Con

người

lại

chảy

máu

khắp

mặt

mũi

lại

còn

bay

lửng

sao

?

An

Nhiên

đảo

mắt

.

“Nói

không

chừng

người

phụ

nữ

đó

chỉ

một

bệnh

nhân

đang

sắp

hấp

hối

muốn

báo

thù

trước

khi

chết

,

không

phải

lúc

đó

anh

đang

gần

bệnh

viện

sao

?

“Cô

ta

bay

lửng

trong

không

khí

đấy

!

An

Nhiên

khẳng

định

lần

nữa

.