DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 17

“Chắc

anh

nhìn

nhầm

thôi

.

Phỏng

đoán

của

Lâm

Tuấn

ngày

càng

đi

xa

,

hỏi

tới

hỏi

lui

,

cuối

cùng

chẳng

còn

nhớ

mục

đích

câu

hỏi

ban

đầu

,

cậu

ta

dường

như

chỉ

muốn

làm

cho

An

Nhiên

á

khẩu

để

giành

phần

thắng

.

Thấy

cái

tính

đại

thiếu

gia

của

Lâm

Tuấn

lại

bắt

đầu

nổi

lên

,

An

Nhiên

không

chịu

thua

liền

phản

bác

:

“Vậy

làm

thế

nào

để

giải

thích

khi

ta

dùng

tay

bịt

mắt

ông

chú

đó

,

ông

ta

lại

không

phản

ứng

?

Còn

nữa

,

khi

tôi

kéo

ông

ta

lại

,

người

phụ

nữ

đó

đột

nhiên

biến

mất

.

Nếu

người

phụ

nữ

đó

còn

sống

thì

không

thể

giải

thích

được

hai

điểm

kỳ

lạ

này

,

vậy

Lâm

Tuấn

chỉ

còn

biết

chấp

nhận

rằng

An

Nhiên

thực

sự

gặp

ma

.

Cậu

ta

mặt

đầy

cảnh

giác

,

lập

tức

lùi

ra

tạo

khoảng

cách

với

An

Nhiên

,

nói

:

“Anh

chắc

không

thứ

theo

anh

về

không

?

Anh

đừng

mang

mấy

thứ

ô

uế

ấy

về

nhà

nhé

!

Lúc

Lâm

Tuấn

nói

câu

ấy

,

nhân

viên

đang

phục

vụ

món

ăn

nghe

vậy

tưởng

rằng

An

Nhiên

đưa

phụ

nữ

không

đoan

chính

về

nhà

,

trước

khi

quay

đi

,

ta

liền

liếc

An

Nhiên

một

cái

đầy

khinh

miệt

.

An

Nhiên

nhếch

mép

,

nói

:

“Người

bị

ma

theo

về

nhà

lần

trước

rốt

cuộc

ai

hả

?

Hơn

nữa

,

khi

cậu

nhắc

đến

mấy

‘hảo

huynh

đệ’

ấy

thì

nên

tỏ

ra

tôn

trọng

một

chút

!

Nói

người

ta

thứ

ô

uế

,

cẩn

thận

ban

đêm

ta

hiện

lên

tìm

cậu

đấy

.

“Tôi

tôi

chỉ

nhất

thời

lỡ

miệng

thôi

.

Tuy

sống

chết

không

chịu

nhận

sai

,

nhưng

thần

sắc

của

Lâm

Tuấn

đã

mất

hẳn

vẻ

tự

tin

ban

nãy

.

“Cậu

nói

chuyện

này

với

ông

chú

ấy

rồi

à

?

Lâm

Phong

chờ

cho