DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 18

hai

người

đấu

khẩu

chán

chê

,

đến

khi

hai

cờ

im

trống

lặng

mới

lên

tiếng

hỏi

.

Thấy

An

Nhiên

gật

đầu

,

Lâm

Tuấn

đưa

tay

đỡ

trán

như

thể

đau

đầu

lắm

vậy

,

nói

:

“Sao

anh

lại

thành

thật

đến

vậy

?

Cứu

người

được

rồi

,

còn

nói

với

ông

ta

làm

?

An

Nhiên

giải

thích

:

“Tôi

cũng

không

muốn

gây

thêm

rắc

rối

.

Nhưng

ông

ta

suýt

bị

hồn

ma

đoạt

xác

kia

hại

chết

,

nếu

tôi

không

nói

,

lỡ

lần

sau

thì

tránh

cũng

không

kịp

.

“Tôi

biết

anh

sẽ

nói

vậy

.

Sau

đó

thì

sao

?

Ông

chú

ấy

nói

không

?

Lâm

Tuấn

thở

dài

,

nghĩ

bụng

An

Nhiên

đúng

tốt

bụng

quá

mức

.

Con

người

này

không

phải

không

biết

bảo

vệ

bản

thân

,

do

bản

tính

dễ

mềm

lòng

,

nên

rất

dễ

chuốc

phiền

phức

vào

người

.

Nhưng

nếu

tính

cách

An

Nhiên

không

như

vậy

,

Lâm

Tuấn

sẽ

không

thể

thoát

nạn

sau

sự

việc

lần

trước

.

vậy

tuy

Lâm

Tuấn

chẳng

đồng

tình

với

lựa

chọn

của

An

Nhiên

,

nhưng

cậu

cũng

không

ý

định

thay

đổi

đối

phương

.

Nghe

câu

hỏi

của

Lâm

Tuấn

,

An

Nhiên

nói

vẻ

khó

hiểu

:

“Ban

đầu

ông

ta

còn

không

tin

,

nhưng

sau

khi

nghe

tôi

miêu

tả

về

người

phụ

nữ

,

ông

ta

vẻ

cùng

hoảng

sợ

rồi

chạy

mất

.

“Phản

ứng

ấy

ràng

tật

giật

mình

?

Nói

không

chừng

ông

ta

ma

nữ

đó

từng

quen

biết

nhau

!

Nếu

không

,

phản

ứng

của

ông

ta

sẽ

không

hoảng

loạn

như

vậy

.

Ông

chú

này

lẽ

một

tên

ăn

ốc

đổ

vỏ

,

người

phụ

nữ

sau

khi

bị

ruồng

bỏ

đã

đau

khổ

tự

sát

,

sau

đó

biến

thành

ma

bắt

ông

ta

xuống

chôn

chung

Lâm

Tuấn

bắt

đầu

phát

huy

trí

tưởng

tượng

tận

.

“Chắc

không

phải

vậy

đâu

.

An

Nhiên

nói

vẻ

thiếu

chắc

chắn

: