DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 65

đầy

sự

đau

thương

thù

hận

.

Bị

cặp

mắt

ấy

nhìn

chằm

chằm

,

An

Nhiên

bất

giác

rùng

mình

,

thể

như

bị

một

thế

lực

hình

giữ

chặt

,

không

thể

động

đậy

.

Tiếng

người

tiếng

nhạc

hồ

bên

tai

càng

lúc

càng

trở

nên

xa

vời

,

như

thể

cậu

đang

bị

lập

trong

một

không

gian

khác

,

chỉ

tiếng

ho

kiệt

sức

của

gái

hơn

bao

giờ

hết

.

Thấy

hành

động

của

An

Nhiên

như

phát

điên

,

Lâm

Tuấn

vỗ

vỗ

An

Nhiên

nhiều

lần

nhưng

không

hiệu

quả

,

cậu

liền

véo

mạnh

cánh

tay

An

Nhiên

!

Cơn

đau

từ

cánh

tay

khiến

An

Nhiên

chợt

hồi

tỉnh

,

nhận

ra

mọi

người

xung

quanh

đều

đang

nhìn

mình

.

Định

thân

lại

,

An

Nhiên

nhận

ra

người

phụ

nữ

ngồi

phía

trước

không

phải

Đinh

Linh

,

quần

áo

của

gái

cũng

trắng

sạch

như

mới

,

không

hề

vết

máu

.

Người

đàn

ông

ngồi

cạnh

ta

quả

đúng

Vĩnh

Vinh

,

sắc

mặt

ông

ta

nhìn

An

Nhiên

rất

khó

coi

,

lúc

xanh

lúc

trắng

,

ông

ta

cằn

nhằn

:

“Giữa

buổi

hòa

nhạc

hét

to

như

vậy

,

lại

còn

la

hét

với

bạn

tôi

như

một

kẻ

điên

,

ý

thức

con

người

bây

giờ

không

thể

hiểu

nổi

!?

Nghe

câu

hỏi

của

Vĩnh

Vinh

,

người

phụ

nữ

đi

cùng

ông

ta

liền

tỏ

vẻ

yếu

ớt

,

nũng

nịu

trách

móc

:

“Đạo

diễn

,

ban

nãy

thực

sự

làm

em

sợ

chết

khiếp

,

em

sợ

lắm

~”

nói

rồi

,

ta

nép

vào

lòng

Vĩnh

Vinh

.

người

đi

cùng

với

An

Nhiên

,

tuy

cảm

anh

thấy

mất

mặt

An

Nhiên

bỗng

dưng

phát

điên

lên

,

nhưng

thấy

anh

em

tốt

của

mình

bị

người

khác

quở

trách

,

Lâm

Tuấn

lập

tức

đẩy

An

Nhiên

ra

phía

sau

mình

,

lên

tiếng

bênh

vực

:

“Ông

còn

mặt

mũi

nói

người

khác

sao

!

Hai

người

thân

mật

,

sờ

soạng

nhau

giữa

nơi

lạ

công

cộng

,

tôi

còn

chưa