DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 66

trách

tội

hai

người

hại

tôi

đau

mắt

đây

!

Hơn

nữa

tuổi

của

ông

chú

cũng

đáng

tuổi

bố

ta

đấy

chứ

?

Quả

nhiên

hội

bây

giờ

nhận

cha

nuôi

mới

vương

đạo

!

Dứt

lời

,

Lâm

Tuấn

không

thèm

để

ý

đến

đôi

nam

nữ

đang

giận

tím

người

,

quay

sang

hỏi

An

Nhiên

:

“Anh

ổn

chứ

?

An

Nhiên

liếc

nhìn

cặp

nam

nữ

,

vẫn

chưa

hoàn

hồn

,

cậu

nói

nhỏ

:

“Tuấn

,

chúng

ta

về

nhà

thôi

!

Tuy

còn

rất

nhiều

nghi

vấn

,

nhưng

Lâm

Tuấn

biết

đây

không

phải

chỗ

thích

hợp

để

nói

chuyện

,

cậu

từ

chối

lời

đề

nghị

gọi

xe

cứu

thương

của

nhân

viên

phòng

hòa

nhạc

,

đỡ

An

Nhiên

bước

chân

vẫn

đang

liêu

xiêu

rời

khỏi

đó

.

An

Nhiên

bộ

dạng

kiệt

sức

được

Lâm

Tuấn

dìu

đi

,

trong

lòng

không

khỏi

cảm

thấy

may

mắn

hôm

nay

đã

kéo

Lâm

Tuấn

đi

cùng

,

nếu

chỉ

một

mình

,

cậu

quả

thực

không

biết

làm

thế

nào

.

Nhìn

bộ

mặt

nghiêm

túc

của

Lâm

Tuấn

,

An

Nhiên

cảm

thấy

cậu

đại

thiếu

gia

này

đôi

lúc

cũng

rất

đáng

tin

cậy

.

Đột

nhiên

,

một

cánh

tay

đỡ

lấy

tay

phía

bên

kia

của

An

Nhiên

,

khiến

cậu

vốn

vẫn

chưa

hoàn

hồn

lại

bị

dọa

một

phen

khiếp

đảm

.

Nuốt

lại

tiếng

hét

suýt

bật

ra

khỏi

miệng

An

Nhiên

sợ

hãi

quay

sang

,

thấy

một

gương

mặt

chưa

đến

mức

quen

thuộc

,

nhưng

cũng

không

hề

lạ

lẫm

.

“Phóng

,

phóng

viên

Trần

!?

Nghe

tiếng

An

Nhiên

kêu

lên

,

Trần

Thanh

ra

dấu

tay

che

miệng

,

nói

nhỏ

:

“Suỵt

!

Đừng

nói

to

như

vậy

,

tôi

đi

theo

Vĩnh

Vinh

đến

đây

,

bị

ông

ta

phát

hiện

tôi

phóng

viên

sẽ

hơi

phiền

phức

.

Trần

Thanh

hỏi

đầy

lo

lắng

:

“Cậu

ổn

không

?

sắc

mặt

cậu

kém

như

vậy

,