DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 73

bội

phần

!

Lâm

Tuấn

hiếu

kỳ

xem

qua

,

rồi

bĩu

môi

vẻ

không

vui

,

nói

:

“Xì

!

Chỉ

cánh

tay

của

tôi

được

lên

báo

,

còn

anh

được

chụp

cả

một

tấm

lưng

,

phóng

viên

đó

quả

không

mắt

!

An

Nhiên

bất

lực

giơ

tờ

báo

trong

tay

lên

,

nói

:

“Có

hay

so

sánh

chứ

?

một

cánh

tay

lên

báo

không

phải

tốt

hơn

sao

?

không

chụp

được

mặt

tôi

,

nhưng

những

người

quen

biết

không

chừng

vẫn

thể

nhận

ra

tôi

từ

sau

lưng

,

như

thế

thật

khiến

người

ta

khó

xử

.

“Yên

tâm

đi

!

Không

nhận

ra

đâu

.

Lâm

Tuấn

nói

chắc

nịch

.

“Cậu

biết

à

?

“Bởi

anh

nhìn

từ

đầu

đến

chân

đều

rất

đại

trà

,

kể

cả

chụp

mặt

cũng

chưa

chắc

đã

nhận

ra

anh

.

Chỉ

một

tấm

lưng

,

nhận

ra

anh

mới

lạ

!

Nghe

câu

nói

thẳng

thắn

của

Lâm

Tuấn

,

An

Nhiên

cảm

thấy

tâm

trạng

phức

tạp

,

không

biết

nên

vui

người

khác

sẽ

không

nhận

ra

mình

hay

nên

buồn

nhan

sắc

đại

trà

của

mình

.

“Nhưng

Trần

Thanh

đó

vẻ

đã

ghim

anh

rồi

,

thời

gian

tới

phải

cẩn

thận

một

chút

,

nếu

ta

tìm

anh

thì

đừng

nói

chuyện

bừa

bãi

,

chuyện

cứ

hỏi

tôi

trước

.

tôi

mới

vào

nghề

,

nhưng

ít

nhiều

cũng

thể

đưa

ra

vài

ý

kiến

về

mặt

pháp

luật

.

Tuy

thái

độ

của

Lâm

Tuấn

vẫn

kiêu

ngạo

gợi

đòn

như

mọi

lần

,

nhưng

ràng

toát

lên

sự

quan

tâm

.

An

Nhiên

cảm

động

một

hồi

mới

phản

ứng

lại

câu

nói

cuối

cùng

của

Lâm

Tuấn

:

“Hả

?

Ý

cậu

?

Tại

sao

chuyện

liên

quan

đến

pháp

luật

lại

thể

hỏi

cậu

?