DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 74

Lâm

Tuấn

nhìn

lại

An

Nhiên

với

ánh

mắt

đôi

chút

kỳ

lạ

,

trả

lời

:

“Tôi

học

khoa

pháp

luật

!

An

Nhiên

kinh

ngạc

trợn

tròn

mắt

,

tuy

biết

Lâm

Tuấn

vẫn

đang

đi

học

,

thậm

chí

vẻ

còn

một

thiên

tài

thể

học

nhảy

cấp

,

nhưng

An

Nhiên

chưa

bao

giờ

để

ý

Lâm

Tuấn

học

,

đến

giờ

mới

biết

cậu

ta

sinh

viên

khoa

pháp

luật

.

Khoa

pháp

luật

đó

!

Chàng

trai

vẫn

còn

ngây

thơ

này

không

biết

chừng

sẽ

trở

thành

một

luật

trong

tương

lai

,

đó

một

nghề

“cao

quý

,

đầy

hào

khí

đẳng

cấp”

!

Tuổi

trẻ

,

nhiều

tiền

,

tài

năng

,

còn

để

cho

người

khác

sống

nữa

không

!?

Lâm

Tuấn

nhìn

An

Nhiên

như

thể

bất

ngờ

bị

trúng

gió

,

mặt

đầy

khinh

bỉ

:

“Anh

lại

sao

thế

?

An

Nhiên

xuống

pha

một

cách

yếu

ớt

,

nói

:

“Không

Tôi

chỉ

đang

cảm

thấy

tiếc

mình

con

một

,

không

chị

em

Lâm

Tuấn

tính

thiếu

gia

,

nhưng

sau

khi

tiếp

xúc

mới

thấy

sự

chu

đáo

của

cậu

ta

.

Một

cục

vàng

hiếm

như

vậy

lại

để

dành

cho

người

khác

,

nghĩ

đến

thôi

đã

thấy

chán

nản

!

Không

hiểu

ý

câu

nói

của

An

Nhiên

,

Lâm

Tuấn

nói

:

“Chị

em

thì

tốt

?

Con

gái

động

một

chút

khóc

,

phiền

chết

được

!

Huynh

đệ

vẫn

đáng

để

nương

tựa

hơn

.

Nghe

câu

nói

đầy

khoe

khoang

của

Lâm

Tuấn

,

cậu

con

một

An

Nhiên

cảm

thấy

ngưỡng

mộ

cùng

,

lúc

này

mới

nghĩ

đến

người

bạn

cùng

nhà

còn

lại

,

liền

nói

:

“Phải

rồi

,

anh

Phong

đâu

?

Lâm

Tuấn

đáp

:

“À

!

Hôm

nay

anh

ấy

hẹn

nên

ra

ngoài

rồi

.