DỊ NHÃN PHÒNG ĐÔNG - TẬP 2 - Trang 87

Lúc

này

,

tiếng

cửa

vang

lên

cùng

giọng

nói

:

“An

Nhiên

,

anh

không

sao

chứ

?

Sao

vào

rửa

mặt

lâu

vậy

chưa

ra

?

Bị

tiếng

cửa

thức

tỉnh

,

An

Nhiên

sợ

hãi

nhìn

về

phía

cửa

phòng

tắm

,

nghĩ

đến

bóng

người

còn

đứng

phía

sau

,

cậu

liền

không

quan

tâm

đến

tiếng

cửa

nữa

,

tiếp

tục

nhìn

vào

gương

,

chợt

nhận

ra

bóng

người

đứng

sau

đã

biến

mất

từ

bao

giờ

!

An

Nhiên

mặc

cho

mặt

còn

ướt

vội

chạy

ra

khỏi

phòng

tắm

,

hoảng

loạn

đến

nỗi

đâm

sầm

vào

Lâm

Tuấn

đang

đứng

trước

cửa

.

Lâm

Tuấn

bị

An

Nhiên

vào

liền

lùi

lại

hai

bước

,

chỗ

va

đập

đau

điếng

.

Hai

tay

Lâm

Tuấn

nắm

lấy

vai

An

Nhiên

,

đẩy

cậu

ra

xa

rồi

bất

mãn

quát

lên

:

“Anh

làm

cái

thế

hả

?

“Bên

,

bên

trong

An

Nhiên

vừa

thở

hổn

hển

vừa

kéo

tay

Lâm

Tuấn

,

không

để

cậu

ta

nói

thêm

câu

nào

,

An

Nhiên

liền

đẩy

Lâm

Tuấn

vào

phòng

tắm

,

còn

bản

thân

không

đủ

dũng

khí

để

bước

vào

,

chỉ

đứng

ngoài

cửa

.

“A

!

Nghe

tiếng

kêu

của

Lâm

Tuấn

,

An

Nhiên

lập

tức

thấy

tim

đập

thình

thịch

.

Lẽ

nào

thứ

đó

vẫn

chưa

chịu

đi

sao

?

“Sao

anh

rửa

mặt

xong

không

lau

sạch

nước

đi

hả

?

Làm

quần

áo

tôi

ướt

rồi

!

Thì

ra

Lâm

Tuấn

bị

dính

nước

vào

quần

áo

.

Nghe

tiếng

trách

móc

của

Lâm

Tuấn

,

An

Nhiên

thở

phào

nhẹ

nhõm

.

Ngó

đầu

vào

nhìn

,

chỉ

thấy

Lâm

Tuấn

đang

cầm

khăn

lau

nước

trên

người

.

“À

chiếc

khăn

đó

“Sao

thế

?

Anh

khiến

tôi

ướt

hết

rồi

,

còn

không

cho

tôi

dùng

khăn