“Rất nghiêm trọng?”
“Trên thực tế, quả thật có hơi khó mở miệng.”
Khó mở miệng? Chắc không phải cũng dũng mãnh như Saivans, đến
nhà thượng cấp giết người phóng hỏa, kết quả vận may không tốt bị phát
hiện chứ? Tống Mặc đảo mắt, ra hiệu với lão John một chút, lão John lập
tức lĩnh hội, đuổi các thị nữ và hạ nhân bị tiếng súng vừa rồi hấp dẫn trở về
công tác. Không tới hai phút, trong viện chỉ còn lại Tống Mặc và mấy
người Harold, ngay cả lão John cũng không lưu lại.
Harold lúc này mới nói tiếp: “Thực tế, tôi từng là chủ giáo kiến tập, mà
bảy người này, là tu sĩ đi theo tôi.”
Chủ giáo thực tập và tu sĩ bị truy sát… Tống Mặc sờ cằm, lục đục giáo
phái? Lẽ nào nhân sĩ giới tôn giáo cũng có giang hồ?
“Tôi yêu đại chủ giáo…”
“Cái giề?!” Tống Mặc hít ngược một hơi, đại chủ giáo? Theo như y biết,
trong Quang Minh giáo hội chỉ có sáu đại chủ giáo, hơn nữa đều là lão đầu
tử đã trên bảy mươi tuổi!
“… Thánh nữ bên người đại chủ giáo.” Harold nhìn Tống Mặc một cách
quái dị, chuyện này đáng để y kinh ngạc thế sao?
À, thánh nữ, không phải đại chủ giáo, Tống Mặc vỗ ngực, sợ bóng gió,
hoàn toàn là sợ bóng gió.
“Sau đó thì sao?”
“Vì các loại nguyên nhân, cô nương tâm ái cự tuyệt tôi, mà tôi không
nguyện ý từ bỏ, cho nên quyết định đoạt nàng khỏi thần!”