“Tống Mặc Grilan, ngươi rốt cuộc…”
“Ta làm sao?” Tống Mặc kỳ quái hỏi ngược một câu, “Làm không được
sao? Ta đi tìm Gerrees.”
“Có thể.”
Rhys kéo cổ tay Tống Mặc, cúi đầu, hôn đầu ngón tay y, nhìn nhẫn trên
ngón út tay phải, ánh mắt lấp láy, tiếp theo rũ mắt xuống, lông mi dày để lại
bóng râm hình quạt dưới mắt.
Một hàng phù văn đen chảy vào trong ly chứa rượu nho, dịch thể màu
máu đỏ bắt đầu trở nên dần trong suốt, một viên bảo thạch lam to bằng
móng tay bị nghiền nát bỏ vào trong ly rượu. Một lát sau, dịch thể trong ly
đã có cùng màu với nước linh hồn.
Tống Mặc giơ ly lên lắc lắc vài cái, lại so sánh với dịch thể trong bình
thủy tinh, không có chút khác biệt nào.
Đổ dịch thể trong ly vào trong bình thủy tinh mô phỏng, hai bình đặt sát
bên nhau, căn bản không cách nào phân biệt ra, cái nào là hàng nhái.
Tống Mặc rất vừa lòng. Công việc tiếp theo, chính là đi tìm Airth kiểm
định một chút. Thân là kỵ sĩ vàng của giáo hội, tay sai át chủ bài, chắc cũng
từng thấy qua nước linh hồn chân chính, nếu hắn không thể phân biệt, vậy
thì, khả năng thành công qua ải, trên cơ bản đã đạt tới trên chín mươi phần
trăm.
Quả nhiên, khi Airth thấy hai bình thủy tinh đặt trước mặt, căn bản
không thể phân biệt được đâu là thật.
“Thật sự không phân biệt được?”