ĐIỀN DUYÊN - Trang 1043

Hoàng đại nương vội đi tới dắt nàng đi. Mấy phụ nữ khác cũng kêu.

Đỗ Quyên lắc đầu, úp mặt vào ngực Lão Thực cha, nói: "Ta ở đây nghe

cha và gia gia nói chuyện. Ta không tinh nghịch, không ngắt lời."

Hoàng đại nương nói: "Đàn ông nói chuyện, có cái gì hay mà nghe?"

Đỗ Quyên nói: "Ta không nghe. Ta ở với cha."

Đơn giản đem đầu chôn trong ngực Lão Thực cha, hết sức không muốn

xa rời.

Hoàng lão cha nhìn thấy khó chịu, mắng: "Lớn như vậy, còn ra bộ dáng

gì?"

Hoàng Lão Thực không biết vì sao cha lại phát tác lên người khuê nữ,

vội nói: "Đỗ Quyên còn nhỏ mà." Rất rõ ràng là che chở.

Hoàng lão cha tức giận muốn mắng to, 2 cữu gia gia vội khuyên giải.

Đỗ Quyên bỗng nhiên nói: "Hai ngày nữa ta phải đi tới nhà ông ngoại.

Ta luyến tiếc cha, cho nên muốn mỗi ngày ở với cha."

Hoàng Lão Thực nghe, trái tim muốn hòa tan, vội ôm nàng ngồi lên chân

của mình, an ủi: "Sáng 16 cha đưa ngươi và nương ngươi đi."

Hoàng lão cha nghe xong ngẩn ra, vội hỏi: "Đi nhà ông ngoại ngươi? Có

những ai đi?"

Hoàng đại nương cũng nhìn chằm chằm Đỗ Quyên. Những người khác

đều nhìn sang.

Đỗ Quyên nói: "Ta và nương ta đi."