Trong khoảnh khắc trái tim β như dừng một nhịp, che ngực, mắt dần dần
nhắm lại, ngã người về phía sau.
Giản Đơn lập tức tiến về phía trước một bước, đỡ β từ phía sau.
“A Trân, A Trân, cậu ổn chứ?” Giản Đơn gào khóc thảm thiết.
Lúc này, Từ Diên Lượng đần mặt ra, hỏi: “A Trân là ai?”
β đột ngột mở mắt ra, mắng: “Tất nhiên là Lưu Hòa Trân rồi, đúng là
không học hành gì cả, lúc tuyển người chính phủ Bắc Dương các người đều
không xem qua học lực à?”
Tôi vừa cười vừa chụp không biết bao nhiêu tấm ảnh của ba người đó.
Hàn Tự vẫn cứ cúi đầu, bóc bộ quần áo nam vừa nhận được đến tay, làm rất
tốt vai trò của tấm phông nền hậu cảnh.
“Cậu không có chút phản ứng gì à?” β ngoảnh sang chỉ Hàn Tự, nói:
“Bọn tôi hi sinh chính là vì đám dân chúng vô cảm, ích kỉ các người đó!”
Hàn Tự chậm rãi ngẩng đầu lên, nói với Từ Diên Lượng: “Đại nhân, ngài
có thể làm phát súng nữa không, hình như A Trân vẫn chưa chết hẳn.”
No. 211
Trang phục nam là đồng phục học sinh dân quốc màu xanh đen. Tuy cắt
may cũng không khuôn khối gì, chủ yếu là rộng rãi, nhưng cũng khá ra
dáng. Có tên sốt ruột đã cởi bỏ áo đồng phục, dứt khoát khoác áo dân quốc
lên người.
Ví như Từ Diên Lượng.
“Thế nào, có hào hoa phong nhã không?”
Cậu ấy tiện thể đội chiếc mũ màu đen có vành mũ ngắn củn lên.